Hãy chia sẻ thông tin của bạn biết về tour du lịch của bạn ở đây.

- Admin -
Ngày 29/04/2017 - 15h:52 PM

Độc hành chinh phục Phan Xi Păng và trải nghiệm tự do tới tận cùng

Ngày: 02/05/2016 - 17:19:01 | Lượt xem: 542 | Đăng bởi: Admin

Độc hành chinh phục Phan Xi Păng và trải nghiệm tự do tới tận cùng .Những chuyến đi xa không chỉ để chiêm ngưỡng thiên nhiên tuyệt sắc, nó còn là sự trải nghiệm những giới hạn của bản thân. 

Với những người đam mê du lịch, đỉnh Phan Xi Păng từ lâu đã không còn là điểm đến quá xa lạ. Đã có hàng vạn lượt người tới và chinh phục ngọn núi cao nhất Đông Dương này. Từ ông lão 70 tới các cậu bé 10 tuổi, rất nhiều người đã đứng ôm cái chóp inox huyền thoại, tự hào lưu lại những tấm hình như là một dấu ấn quan trọng trong cuộc đời.

Otofun News

 

Dù đã từng leo Fan với bạn bè, nhưng sự hấp dẫn của hành trình đầy thử thách này vẫn làm tôi quyết định quay lại 1 lần nữa. Quả thực, quyết định leo Fan một mình của tôi giữa những ngày đông rét buốt thế này đã làm không ít người ngạc nhiên hoặc “lè lưỡi”. Mấy ông bạn thân còn bảo “Mày...điên à, đi một mình quá nguy hiểm, có vấn đề gì thì ai hỗ trợ…”. 

Kể cũng không sai. Nhưng tôi nghĩ, trải nghiệm điểm tận cùng của cảm xúc là điều không phải ai cũng có thể có được, mà tôi thì muốn “hưởng thụ” đến cùng cái bản chất ưa xê dịch của bản thân. Và thế là  quyết khăn gói lên đường. May mắn là tôi có một “bà” vợ hiểu chồng, không một lời phàn nàn, chỉ giúp chồng chuẩn bị hành trang cho chuyến đi đầy thử thách…

Otofun News
Chân dung "kẻ ham chơi"


Giữa cái lạnh 10 độ C, sân ga Trần Quý Cáp vắng tanh, lác đác từng tốp tây ba lô tất tả lên chuyến tàu đêm đi Lào Cai. Gió lạnh pha với sương mù phả cái tê tái vào mặt như báo hiệu cho một chuyến đi đầy “băng giá”. Dù còn 20 phút nữa tàu mới chạy, nhưng tôi vẫn chui lên khoang cất hành lí và trèo lên giường ngồi cho ấm. Ba lô hành lí gọn nhẹ với đủ thứ đồ giữ ấm cần thiết. Kinh nghiệm của những chuyến đi xa vào mùa đông đã giúp tôi chuẩn bị khá đầy đủ “đồ nghề” để đối mặt với cái lạnh có thể xuống tới âm độ khi leo Fan. 

Đi bộ trong thời tiết lạnh và ẩm ướt, việc giữ ấm cho cơ thể là tối quan trọng bởi nó có thể là nguyên nhân hàng đầu trong sự thất bại của chuyến đi. Thay vì chuẩn bị một chiếc áo bông dày sụ, bạn nên mang theo nhiều áo thun mỏng và ôm sát người. Áo thun vừa nhẹ, vừa ấm, lại dễ cởi bớt khi cảm thấy nóng lúc leo núi. Áo khoác cũng cần gọn và nhẹ, một chiếc áo phao của Uniqlo là phù hợp nhất kể cả khi bạn cần bó gọn và cất trong ba lô.

Trong việc giữ ấm cơ thể thì giữ ấm cho đôi chân là quan trọng nhất, bên cạnh những cơn mưa rừng bất chợt, những mảng sương dày đặc bám trên cỏ lác sẽ mau chóng làm bạn bị ướt giầy. Nếu để chân ướt, bạn sẽ chỉ có thể lết được vài cây số trước khi bàn chân sưng phồng, cước đỏ và cảm lạnh. Khi đó, việc bỏ cuộc quay về cũng là một cực hình chứ chưa nói đến việc có thể đi tiếp hành trình. Ngoài đôi giày leo núi chống nước em mới mua tại Unmove, trong ba lô của em là nửa tá tất dày và 1 bịch “Diana siêu thấm”. Vợ em cứ cười tủm tỉm khi nhìn thấy bịch “bảo bối” này trong lúc sắp đồ, nhưng thực tế, nó là giải pháp cực kì tiện dụng và hiệu quả. Một miếng băng thấm nước sẽ giúp chân khô ráo trong it nhất 4 tiếng đồng hồ, tôi chỉ việc thay băng mới lúc nghỉ chân rồi tiếp tục lên đường mà không phải lo lắng tới việc hong khô giầy…


Otofun News



Trở lại câu chuyện trên sân ga, lúc tôi tới, sân ga vắng lặng, cứ tưởng tàu sẽ vắng. Ai dè, khi vào khoang mới thấy tây ba lô lẫn ta ba lô đã ngồi chật kín cả, hóa ra cũng đều sợ rét. 10h đêm, đoàn tàu chợt rùng mình chuyển bánh, quẳng lại sau lưng những ánh đèn le lói qua cửa sổ từ những căn nhà cổ trên đường Phùng Hưng. Trái ngược với sự yên tĩnh trên sân ga, toa tầu đi Lào Cai ồn ào như một cái chợ vỡ. Khoang của em có 6 giường thì 5 giường là các bạn tây ba lô. Của đáng tội, mùi tây nó mạnh hơn mùi ta, người tây cũng to gấp đôi người ta, em phải ngồi định thần thở đều mất mấy phút mới quen với cái không khí ngột ngạt và chật chội ấy. Cắm phone vào tai, cho anh Trần Lập cất lời bài Đường đến ngày vinh quang, em dần chìm vào giấc ngủ trong tiếng huỳnh huỵch và rung rung đều đặn của đoàn tầu…

Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi
Và ta khắc tên mình trên đời…

Otofun News


Tiếng loa phóng thanh léo nhéo làm tôi giật mình tỉnh giấc, đồng hồ chỉ 4h sáng, rất chuẩn so với lịch của nhà tầu nhưng hơi lệch so với đồng hồ sinh học của tôi. Chả kịp rửa mặt, em tôi cứ thế mắt nhắm mắt mở đeo ba lô xuống sân ga vẫn còn tối mịt. Xe đò đi Lào Cai đã xếp hàng một dãy dài, chọn đại một chiếc Transit còn mới và ít mùi, tôi quẳng ba lô xuống gầm ghế và lim dim đánh nốt giấc ngủ còn dang dở. 

Otofun News

Otofun News



Xe lên tới Sapa thì trời đã sáng hẳn, tôi tranh thủ check in khách sạn để tắm rửa và ăn sáng trong lúc chờ đồng chí porter tới đón. Sapa nắng nhẹ, trời trong, nhiệt độ chỉ khoảng 7 độ, hứa hẹn một chuyến hành trình khô ráo dù nhiệt độ trên núi có thể sẽ rất lạnh. Sau khi giải quyết xong mọi nhu cầu cá nhân thì cũng là lúc cậu porter tới sảnh khách sạn mang theo vài thứ giấy tờ thủ tục trước khi lên đường. 

Otofun News


Khác với lần leo trước khởi hành từ Trạm Tôn, cung đường mà các “phượt thủ chém gió” mệnh danh là “cung đường chỉ dành cho bà bầu” mặc dầu cá nhân tôi chả bao giờ dám nghĩ thế. Leo Fan luôn là một thử thách về sức khỏe, ý chí và nghị lực đối với tất cả mọi người. Nếu may mắn gặp thời tiết khô ráo và ấm áp, bạn sẽ có một chuyến đi dễ chịu và không quá vất vả. Nhưng sẽ là cực hình nếu bạn gặp phải thời tiết mưa và lạnh. Những cơn mưa rừng và cái lạnh buốt đến tận xương của vùng núi cao sẽ mau chóng bào mòn thể lực cũng như ý chí của bạn…

Cung Sín Chải – Fanxipan được đánh giá là một trong những cung đường “khó nhằn” và xa nhất, nhưng cũng là cung đường nhiều cảnh đẹp nhất, để lại nhiều cảm xúc nhất đối với khách du lịch. Hành trình của em tôi dự kiến là 3 ngày, sau khi lên tới đỉnh, sẽ quay về theo lối Trạm Tôn để tiết kiệm thời gian.

Nhớ lại hôm có ý định leo Fan, tôi có rủ một bác hàng xóm 68 tuổi leo cùng, bác ấy luôn mơ ước được một lần đặt chân lên nóc nhà Đông Dương. Nhận lời cho chuyến đi, bác luyện tập rất chăm chỉ, hàng ngày đều dậy sớm đạp xe và chạy bộ. Không may, gần đến ngày đi thì bác bị nhồi máu cơ tim, phải đặt sten, bác sỹ cấm không cho bác ấy luyện tập và leo núi nữa. Tôi đi chuyến này một mình có một phần động lực rất lớn từ người bạn vong niên – người đã không còn cơ hội được một lần chinh phục đỉnh Fan nữa.

Otofun News

Trở lại hành trình, hơn 8h sáng, tôi cùng cậu porter bắt xe ôm đi Cát Cát. Theo lịch trình, chúng tôi phải có mặt tại Cát Cát lúc 9 h để xuất phát đi Sín Chải. Con đường đi Sín Chải xuyên qua những bản làng người Mông và những mảnh ruộng bạc thang uốn lượn theo triền núi. Mùa này ruộng cạn, lúa đã gặt từ lâu, những thửa ruộng khô nứt nằm nghỉ ngơi chờ mùa vụ mới, thỉnh thoảng mới gặp vài mảnh ruộng được đổ nước cho ải đất. Trời vẫn lạnh và vẫn nắng, những em bé Cát Cát vẫn cởi truồng chạy chơi trong cái lạnh hanh hao, tê tái.

Otofun News

Otofun News

Vượt qua cây cầu treo bằng xi măng, con đường bắt đầu dốc dần, đôi chỗ triền đất dựng đứng 45 độ, người chưa kịp nóng, vượt qua con dốc xong tự dưng cảm thấy chân tưng tức. May mà trời khô ráo nên đường đất không trơn trượt. Một trường tiểu học bằng gỗ chợt hiện ra ven đường, văng vẳng tiếng trẻ đùa nghịch như tiếp thêm niềm vui cho bước chân. 

Otofun News

Otofun News


Đoạn đầu của cung đường từ Sín Chải rất khó đi, cây dại mọc chằng chịt che khuất lối mòn ít người qua lại, có chỗ đường sâu xuống như cái hào tới ngang bụng. Cậu porter tên Bình, người dân tộc Mông, người nhỏ nhưng rắn rỏi, lưng đeo cái gùi nặng hơn 20kg gồm thức ăn cho 2 người và túi ngủ hăng hái đi trước mở đường. Cậu em hiền lành ít nói nhưng rất nhiệt tình, nó bảo: anh là khách Việt đầu tiên leo Fan một mình, trước đây leo một mình chỉ có mấy ông tây du lịch chuyên nghiệp thôi. Chợt nghĩ, tây họ làm gì cũng đều rất chuyên nghiệp, kể cả đi chơi.

Otofun News


Otofun News
Lối mòn ít người đi, cây dại mọc um tùm

Otofun News
Lối đị sau khi mưa xuống, đừng thành một cái hào rất sâu


Vượt qua cánh rừng rậm ẩm ướt, lồi lõm là tới cao độ 2.500m. không gian bốn bề chợt thoáng đãng hơn hẳn, cây cối cũng thưa và thấp hơn. Phóng tầm mắt nhìn ra bốn phía, cảnh đẹp điệp trùng núi non như dội sạch mọi sự uể oải ban đầu. Phía Ô Quỳ Hồ, những cánh rừng bị cháy nham nhở như báo đốm. Cậu Bình bảo, trước đây Ô Quỳ Hồ là rừng nguyên sinh với rất nhiều cây to vài người ôm, mấy năm nay không hiểu sao cháy liên tục, giờ chỉ còn lơ thơ như bị phát rẫy.

Otofun News
Rừng nguyên sinh Ô Quỳ Hồ chỉ còn lại những mảng đồi trọc nham nhở

Otofun News


Có 2 điều khác biệt khác biệt nhỏ trong chuyến đi lần này của tôi so với lần leo trước đây, thứ nhất là thay vì đi vào tháng Tư, khi tiết trời ấm áp, khô ráo, thuận lợi cho sức khỏe của đa số khách du lịch thì tôi lại chọn đi vào tháng 12, thời điểm lạnh nhất trong năm. Sapa vốn đã lạnh, nhưng đỉnh Fan còn lạnh hơn nhiều, đi và ngủ trong rừng dưới cái lạnh gần tới ngưỡng băng giá quả thực là một thử thách không nhỏ nếu không muốn nói là cực kì đáng sợ. Mưa ướt, cảm lạnh là mối lo lớn luôn rình rập người leo núi. 

Thứ 2 là sức khỏe, sau 2 năm rèn luyện mình với môn thể thao đạp xe, sức khỏe của tôi đã có những thay đổi đáng kể, bằng chứng là tốc độ hành trình leo núi hôm nay khá tốt. Trong dự kiến, phải khoảng 6h chiều mới tới cao độ 2.800 để nghỉ đêm, kết quả là tôi đã tới nơi trước 3h đồng hồ, cậu porter đã có một ngày làm việc khá vất vả khi phải cố gắng theo kịp tôi (tất nhiên là cậu ta phải mang gùi hàng còn tôi thì không). Nhớ lần leo trước, cả đoàn leo thở không ra hơi mà chả có ai theo kịp cậu porter thong thả đi trước. Sức khỏe tốt hơn đã giúp tôi có điều kiện thưởng ngoạn những điều tuyệt vời trên đường thay vì lê lết trên những con dốc và ngồi thở ra tai… 

 

Otofun News
Chụp lúc dừng chân cùng cậu Bình - porter người Mông nhiệt tình và dễ mến

 

Otofun News
Mướt mải mồi hôi khi phải gùi đồ và đuổi theo "ông khách" ham chơi

Otofun News
Tại trạm nghỉ 2.800m
Khác với người Kinh, các chàng trai người Mông vốn rất ít nói, rất hiền lành nhưng chăm chỉ và được việc. Chỉ chừng nửa tiếng sau khi hạ ba lô, bữa cơm tối với đầy đủ cơm canh thịt xào đã được triển khai xong. Ngửi mùi thơm của thức ăn, tôi cũng không còn lòng dạ nào lang thang sáng tác ảnh ọt nữa, vứt máy sang một bên, chén đã. Không hiểu do bụng đói hay cậu porter nấu ăn ngon mà loáng cái tôi đã xong 3 bát cơm với 2 chén rượu. Mà thật ra, ăn cơm ngoài trời dưới nhiệt độ thế này, không nhanh cũng chả được. Một là lạnh, hai là thức ăn rất mau nguội, không nhanh là cơm canh đóng đá luôn. 

Otofun News
Porter kiêm đầu bếp lành nghề

Otofun News

Otofun News
Bảo bối rượu ngô men lá

Otofun News
Những câu chuyện vui cùng bạn đồng hành cùng nghỉ chân tại trạm 2.800m
Khi mới tới trạm dừng chân, tôi đã dự tính ăn cơm sớm xong sẽ tranh thủ đi loanh quanh ngắm hoa cỏ và chụp ảnh. Trong ánh chiều chập choạng, những bông hoa rừng li ti đủ mầu sắc rung rinh những hạt sương trên cánh, trong veo như thủy tinh… Tuy nhiên, kế hoạch của tôi đã mau chóng phá sản bởi một nguyên nhân rất đơn giản: rét.

Otofun News


Ngay khi bóng tối bao trùm toàn bộ không gian núi rừng, cái lạnh cũng mau chóng từ đâu ập tới, nhiệt độ giảm rất nhanh, từng cơn gió núi thổi vào đám cây cỏ nghe lạo xạo, những hạt sương bám trên cành lá đang dần đóng băng, sáng lấp lánh dưới ánh sáng đèn pin. Không chịu nổi cái lạnh, tôi vội chui vào túi ngủ, dự định ngủ sớm lấy sức mai còn đi tiếp. 

Nhưng cái cảm giác tê tái cùng những cơn gió núi cứ thổi ù ù bên tai làm tôi trằn trọc mãi mà không thể chợp mắt. Ông em Bình thấy tôi trằn trọc liền mò dậy rót thêm cho tôi ít rượu: “Anh làm thêm tí men, ngủ cho say”. Quả thực, hơi ấm của rượu ngô Sapa chảy trong người làm tôi thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Tuy không phải là người hay uống rượu, nhưng được uống thứ men tinh khiết giữa tiết trời băng giá mới cảm nhận hết được vị ngon của rượu. Không say, không váng đầu, chỉ có hương thơm của men lá làm thức tỉnh mọi cảm nhận của vị giác… Tôi thiếp đi trong cảm giác bồng bềnh mây núi.

Otofun News
Buổi sáng ở trạm 2.800m, nhiệt độ ngoài trời khoảng -1 độ C
Tôi tỉnh giấc khi trời vừa hưng hửng sáng, cậu Bình đã dậy từ bao giờ, đang lụi cụi thổi lửa nấu mỳ. Ở trên cao độ mấy ngàn mét, lại thêm nhiệt độ ở ngưỡng đóng băng, việc nấu nướng vất vả hơn rất nhiều so với ở nhà. Nước đun gần nửa tiếng mới sôi để thả mỳ, bỏ qua màn đánh răng rửa mặt vì ngại lạnh, tôi ôm bát mỳ nóng hổi trong tay, xuýt xoa thưởng thức món mỳ tôm sáng. Ngon tuyệt!

Otofun News


Trời sáng rõ, tôi sắp xếp hành lí vào ba lô để tiếp tục lên đường, lòng tràn đầy năng lượng và hứng khởi. Từ cao độ 2.800m trở đi, cảnh vật thay đổi rõ rệt. Không còn những tán cây cổ thụ của rừng già, chỉ còn những lùm cây ôn đới lúp xúp hai bên đường, rung rinh trong lớp băng mỏng. 

Otofun News

Sải từng bước chân lạo xạo trên băng vỡ, tôi băng băng đi về phía trước theo hướng tay chỉ của Bình. Đỉnh Fanxipan lấp ló sau lớp mây mù, lúc ẩn lúc hiện. Trời lạnh nhưng trong trẻo, thỉnh thoảng còn le lói chút nắng. Bỏ rơi cậu em Bình với cái gùi trên vai, tôi đi như chạy hướng về phía đỉnh núi, háo hức hướng tới chiếc chóp inox huyền thoại.


Otofun News

Otofun News

Otofun News
lưu kỉ niệm cùng một ban đồng hành mới quen

Otofun News
Lác đác bóng người trên con đường đá đầy băng trắng xóa, những người cùng chinh phục Fanxipan. Mặt đất đóng băng mỗi lúc một dày, nhưng sự huyền ảo của cảnh vật xung quanh làm cho các phượt thủ như quên đi tất cả, cứ leo không ngừng nghỉ như sợ ai đó đến trước cướp mất đỉnh vinh quang…

Otofun News

Otofun News

Otofun News


Và rồi cái chóp kim loại mơ ước đã hiện ra trước mắt trong tiếng reo hò của những người leo núi – những bạn đồng hành tôi gặp trên đường. Niềm vui như vỡ òa trong niềm kiêu hãnh, sự tự hào của người chiến thắng, chiến thắng thiên nhiên khắc nghiệt, chiến thắng ngon núi cao ngất trời và hơn hết là chiến thắng chính bản thân mình.

Otofun News

Otofun News
3.143m, con số vô tri khắc trên tấm kim loại nhưng lại mang đến bao cảm xúc khó tả đối với người chinh phục nó. Chỉ có những người vượt qua bao thử thách để tới được đây mới có thể có được những cảm giác không thể nói bằng lời này. Đứng nghiêm trang trong ánh nắng, lòng tôi bỗng thấy tràn ngập tình yêu quê hương đất nước khi các bạn đồng hành căng lên lá cờ Tổ quốc và hát vang Quốc ca. Rượu sâm panh dược mở và uống cùng “đồ nhắm” là những miếng băng trong veo bám quanh cột mốc huyền thoại…

Tôi vốn quan niệm rằng: Mỗi người chúng ta đều có một quan điểm và mục đích sống khác nhau, nhưng mọi người đều luôn cố gắng tìm kiếm giá trị sống của bản thân mình, đó là điều khiến ta cảm thấy được đầy đủ ý nghĩa khi sống trên đời mà đôi khi, nó còn quan trọng hơn tiền bạc rất nhiều.

Leo Phan Xi Păng một mình là cách mà tôi đã kiếm tình cảm giác tự do tuyệt đối. Điều đó chỉ có được khi ta tự mình vượt qua tất cả khó khăn và trở ngại. Sức mạnh đó sẽ hun đúc cho ta nhiều bản lĩnh để vượt qua bao sóng gió của cuộc đời…

Otofun News
Để tiết kiệm thời gian của hành trình quay về, tôi quyết định sẽ xuống qua lối Trạm Tôn luôn trong ngày chứ không ngủ lại trạm 2.200m như các đội bạn. Khỏi phải nói cũng biết cậu em Bình vui thế nào khi biết sẽ tiết kiệm được 1 ngày đường, cậu ta xuống dốc mà cứ nhảy chân sáo từ tảng đá này sang tảng đá nọ. Không còn phải chịu sức nặng từ gùi đồ như lúc lên, chàng trai người Mông đã thể hiện sự khác biệt của một kẻ sinh ra trên lưng chừng núi. Chỉ một bước tôi dừng bước ngồi xuống vì chùn chân, cậu ấy đã nhẹ nhàng như bay qua đầu tôi xuống tảng đá trước mặt, rồi thoăn thoắt mất hút sau khúc cua. 

Xuống núi tuy không mất sức như khi leo lên, nhưng sự nguy hiểm thì lại tăng lên gấp bội. Đường đóng băng trơn tuột, dù đi giầy leo núi chuyên dụng nhưng tôi vẫn phải rón rén từng bước một. Chỉ cần bất cẩn sẩy chân là rất dễ trẹo cổ chân, lúc đó sẽ rầy rà to. Thế mà chỉ với đôi dép nhựa Trung Quốc rẻ tiền, Bình cứ tung tăng như con nai rừng, mỗi bước nhảy phải tới hơn 1 mét, thoáng chốc là mất dạng…

Otofun News
Đường đi đóng băng trơn tuột như chảo mỡ


Đường qua Trạm Tôn ngắn hơn khá nhiều so với đừng Sín Chải, mới hơn 4 giờ chiều tôi đã về tới cửa rừng, cậu Bình đang ngồi thu lu một chỗ chờ tôi, có vẻ đã đợi rất lâu rồi. Lên xe ôm về khách sạn, gói ghép đồ đạc rồi chia tay Bình trong vội vã, tôi lại tất tả lên xe xuống Lào Cai cho kịp chuyến tầu đêm… Nằm trên tấm đệm mỏng của chuyến tàu về Hà Nội mà tôi cứ ngỡ như khách sạn 5 sao vậy. Nhịp rung lắc đều đều của con tàu đưa tôi và giấc ngủ rất nhanh. Trong giấc mơ, tôi vẫn thấy mình bềnh bồng trên những đám mây đỉnh núi giữa tiếng khèn lá vi vu trong vắt.


Otofun News


Khi câu chuyện về chuyến leo Fan đầy cảm xúc của tôi được kể lại thì tại chân núi gần đỉnh Ô Quỳ Hồ, một công trường xây dựng tuyến cáp treo lên đỉnh Phan Xi Păng huyền thoại đang khẩn trương hoàn thành, những khối nhà bê tông với những cabin, những sợi cáp dài vu vút đang thế chỗ cho những cánh rừng luồng xanh mướt. Chỉ ít lâu nữa, mọi người sẽ chỉ mất ít tiền là có thể dễ dàng chạm tay tới nóc nhà Đông Dương. Cùng với con đường cao tốc mới mở, du lịch Sapa sẽ phát triển, người đến với Fanxipan sẽ đông như trảy hội, nhưng thực lòng tôi cảm thấy tiếc. Tiếc cho Sapa đang mất dần vẻ đẹp huyền ảo và bí hiểm vốn có, tiếc cho Phan Xi Păng sẽ mất đi ý nghĩa và giá trị to lớn trong lòng những người yêu du lịch và trải nghiệm bởi tôi luôn tin vào lời  Che Guevara đã nói: “Hạnh phúc là một cuộc hành trình chứ không phải đích đến”.

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC
Bình luận (0)

XEM NHIỀU NHẤT

 Đi ăn cưới ở... Thái Lan

Đi ăn cưới ở... Thái Lan

( 01/01/1970 )

Lượt xem: 7490 - Bình luận: 0

Hành trình Hà Nội - Vinh với xe khách giường nằm.

Hành trình Hà Nội - Vinh với xe khách giường nằm.

( 21/12/2013 )

Lượt xem: 4797 - Bình luận: 0

LÀNG NGHỀ GỐM BÌNH DƯƠNG

LÀNG NGHỀ GỐM BÌNH DƯƠNG

( 08/02/2014 )

Lượt xem: 3630 - Bình luận: 1

LÀNG NGHỀ TRANH ĐÔNG HỒ

LÀNG NGHỀ TRANH ĐÔNG HỒ

( 08/02/2014 )

Lượt xem: 3085 - Bình luận: 0

Hoa đào mộc châu sơn la

Hoa đào mộc châu sơn la

( 12/02/2014 )

Lượt xem: 3011 - Bình luận: 0

BÌNH LUẬN

Minh Quân

Giới thiệu về Tôi đi du lịch

Minh Quân nói:

sắp tới 30/4. mấy bạn có nhu cầu đi du lịch thì vào tham khảo nhé. cty mình đang có trương trình...

Nguyễn Thanh Luân

Chia sẻ việc chọn lựa đại lý để mua vé máy bay

Nguyễn Thanh Luân nói:

Các bạn không nói sớm. hôm nọ cần bay sang Houston bị bọn Vietnam booking nó thịt của mình 150 USD. Lúc...

Lê Mạnh Hải

Địa chỉ mua vé máy bay giá rẻ ở quận Hai Bà Trưng

Lê Mạnh Hải nói:

Oa hôm trước mình cũng có đặt cho ông cậu bay gấp đi Sài gòn. Lúc bối rối gọi cho mấy phòng vé ở...

Admin

Hà nội - thành phố của tôi

Admin nói:

Đọc xong mà buồn cười quá. Đúng là Hà nội có nhiều sự tinh tế. Cảm ơn Thành phong đã cho bạn...