Hãy chia sẻ thông tin của bạn biết về tour du lịch của bạn ở đây.

- Admin -
Ngày 23/09/2017 - 03h:18 AM

Khám phá 'chiếc thắt lưng thổ cẩm' (kỳ 1)

Ngày: 08/08/2015 - 11:00:57 | Lượt xem: 1036 | Đăng bởi: Trương Duyên

Vậy là lần đầu lái chiếc GLK ra khỏi địa phận Hà Nội, hướng về Thái Nguyên, Bắc Kạn, với đích đến là Cao Bằng, tôi không khỏi thấy lạ.

Vậy là lần đầu lái chiếc GLK ra khỏi địa phận Hà Nội, hướng về Thái Nguyên, Bắc Kạn, với đích đến là Cao Bằng, tôi không khỏi thấy lạ.

"Non xa xa nước xa xa
Nào phải thênh thang mới gọi là
Đây suối Lê Nin, kia núi Mác
Hai tay gây dựng một sơn hà".


Đã không ít lần tôi ngâm nga mấy câu thơ trên, hoặc có khi vài lời hát: "Khi trở lại Cao Bằng, qua đèo Mây, đèo Gió. Suối róc rách reo vui trên đường về Pác Bó…", mà Cao Bằng vẫn ở một nơi nào đó xa, rất xa…

 Đường lên Tây Bắc (bức ảnh này do bạn Hà Leica fan club chụp)
Đường lên Tây Bắc - Ảnh: Hà/Leica fan club

Lên Cao Bằng lần này, rốt cuộc lại xuất phát từ ý tưởng của một “anh Tây” Dirk Saleskwi, người Đức gốc Ba Lan. Anh chàng lấy vợ người Huế, nhưng không biết nói tiếng Việt. 

Dirk là chủ một cửa hàng bán đồ thổ cẩm trên đường Đồng Khởi (TP.HCM). Cửa hàng của Dirk chuyên bán đồ thời trang, đồ lưu niệm được làm bằng tay từ các đồng bào dân tộc phía Bắc Việt Nam. Có lẽ đó là cái duyên khiến anh chàng này gắn bó với Cao Bằng, nơi anh phối hợp cùng một tổ chức phi chính phủ, tổ chức một số “hội thảo (workshop) thổ cẩm” cho đồng bào dân tộc ở đây. 

Sắp tới, Dirk còn định xin tài trợ đưa những người dân tộc ở Cao Bằng vào Sài Gòn, làm triển lãm. Bởi vậy, chuyến đi của chúng tôi lần này có cái tên rất đẹp là Cao Bằng Craft Belt Exploring (tạm dịch là Khám phá chiếc thắt lưng thổ cẩm Cao Bằng). Nhưng mãi tới khi trên đường về gần tới Hà Nội sau 4 ngày khám phá vùng đất “lạ”, tôi mới thật sự hiểu “chiếc thắt lưng thổ cẩm Cao Bằng” nghĩa là gì. Chuyện này sẽ tôi sẽ nói đến ở phần sau.

Ngược Đèo Gió tìm suối trên cao

Sáng sớm hôm xuất phát từ Hà Nội, tôi thú thật với Dirk rằng mấy người trong nhóm đều chưa hề tới Cao Bằng. Còn Dirk say sưa bảo là rất thích nơi đây, rằng ở đó còn hoang sơ lắm, ít khách du lịch, đường đi thì hơi vất vả, không thuận tiện bằng Sa Pa (Có lẽ đó chính là lý do Cao Bằng có rất ít khách du lịch).

Trên bản đồ, Cao Bằng có đường biên giới dài hơn 300 cây số ở phía bắc và phía đông giáp tỉnh Quảng Tây của Trung Quốc, phía tây giáp Tuyên Quang và Hà Giang, phía nam giáp Bắc Kạn và Lạng Sơn. Bởi vậy có thể tới Cao Bằng từ Lạng Sơn theo đường 4A, từ Hà Giang theo đường 34 sang hay từ Bắc Kạn theo quốc lộ 3. 

Xuất phát từ Hà Nội, chúng tôi chọn cung đường ngắn nhất, một đường thẳng, ngược dốc (theo đúng nghĩa đen của từ này vì Cao Bằng có độ cao trung bình 200 mét so với mực nước biển, cao dần, có nơi lên tới 600-1.300 mét), từ Sóc Sơn qua Thái Nguyên, Bắc Kạn, ngược Phủ Thông, Nà Phặc tới Cao Bằng với khoảng cách chừng 200 cây số.

200 cây số, với những “con” Mercedes ML, GLK gầm cao, theo lý thuyết chỉ 2 - 3 tiếng là tới. Song ngược dốc và quanh co, vả lại Quốc lộ 3 vừa nhỏ vừa hư hỏng khá nhiều đoạn. Nhất là đoạn từ Bắc Kạn ngược lên, đã cảm thấy rõ độ cao và những cua tay áo. Các cô gái trên xe say "lử đử".

Mệt thật! Nhưng mà phong cảnh hai bên đường thì đẹp đến ... tỉnh người. Mùa này, cuối tháng Bảy âm lịch, đường lên Cao Bằng hình như xanh nhất trong năm và có lẽ đây cũng là một trong những cung đường xanh vào loại nhất Việt Nam. 

phong cảnh hai bên đường thì đẹp đến…tỉnh người
Những cung đường lụa là, bóng cây xanh mát rượi.

Màu xanh trải từ những ngọn núi (chủ yếu là núi đá vôi và núi đất), xuống hai bên đường tre pheo rười rượi. Những cánh đồng lúa mùa này đang trổ đòng, rờn rợn xanh và ngào ngạt thơm. Lúa cao đến độ, hay nhà sàn thấp đến độ, qua cửa sổ ôtô, có cảm giác lúa ngập đến lưng nhà, chỉ còn lộ ra mái ngói (hầu hết nhà sàn trên vùng này đều đã lợp ngói thay cho lá cọ, thế vẫn còn êm mắt, hơn là những mái đá đen nhánh, mái tôn đỏ rực hoặc xanh lè dưới xuôi). 

fn
Lúa cao đến nỗi có cảm giác lúa ngập đến lưng nhà, chỉ còn lộ ra mái ngói - Ảnh: Lê Chí Thanh.

Chợt nhớ hôm "xách" xe chạy long nhong quanh Sài Gòn tìm không ra một cánh đồng (lúa hoặc cỏ) ưng ý cho bộ hình thời trang, mà ước: giá có một cô người mẫu ở đây, chắc là không còn bức hình nào lộng lẫy hơn thế, mát mắt hơn thế…

Qua Đèo Gió là thấy không khí miền núi sền sệt. Có một nhà hàng ở đây mang cái tên rất dễ thương : Quán Gió Quỳnh Uyên. Gió thì đúng rồi, quán đơn sơ mở cửa thông thuông, bên ngoài bày đầy các sản vật của rừng, từ cây mật gấu, măng chua, mắc mật đến mắc coọc (một loại lê rừng), hồng ngâm…Người bán không chèo kéo và ăn thử thoải mái ! Nhưng chúng tôi không thể dừng chân lâu, nếu không sẽ không kịp tới Pác Bó trước khi trời tối.

Đặc sản của rừng ở Quán Gió : hồng ngân, mắc cooc (một loại lê rừng, ngày xưa quả rất to, bây giờ rừng mắc cooc còn sót lại sau hồi 1979 bị quân TQ tàn phá chỉ cho những trá bé tí thế này. Còn cái quả xanh bé tí kia tên gì quên mất rôi, ăn chua nhưng sau thì ngọt lịm đầu lưỡi
Đặc sản của rừng ở Quán Gió : hồng ngâm, mắc coọc, một loại quả nhỏ màu xanh (không rõ tên) ăn chua nhưng sau thì ngọt lịm đầu lưỡi.

Đây là món ăn lần đầu và nhớ mãi : ong đất rang với lá mắc mật, thơm lạ lùng và bùi ngậy nữa. Người ta bảo món này có tác dụng làm đẹp da phụ nữ, nên tôi ráng ăn cho da đẹp.

ong đất rang với lá mắc mật, thơm lạ lùng và bùi ngậy
Ong đất rang với lá mắc mật, thơm lạ lùng và bùi ngậy.

Pác Bó hay Cốc Bó, theo tiếng địa phương có nghĩa là “đầu nguồn”. Cách thành phố Cao Bằng chừng mươi cây số, chúng tôi rẽ theo con đường nhỏ ngược lên “đầu nguồn”. Con đường nhựa vẫn đang sửa chữa dở dang, cứ một đoạn "lụa là" lại một đoạn "đau khổ". Hơn 70 năm trước chắc chưa có con đường này, ngày mà Bác về nước, đầu tháng 2 năm 1941, Người đã chọn hang đầu nguồn, Pác Bó, làm nơi trú chân, “bàn đá chông chênh dịch sử Đảng”…

Những dấu vết tàn phá từ cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979 (hang Pác Bó bị quân Trung Quốc nổ mìn phá hoại vào thời điểm đó) cũng không còn. Màu xanh của sự sống phủ kín lên tất cả.

Và con suối Lê Nin hiện ra trước mắt chúng tôi kỳ ảo trong một màu xanh đầy "ma mị". Theo màu xanh sương khói ấy, chúng tôi đi ngược suối về cửa hang, nơi nước suối chảy ngầm từ trong núi đá ra. Nguồn con suối này - theo sách vở nói - là ở bên phía bắc ngọn núi. Khí lạnh từ hang đá phả ra khiến hơi nước ngưng tụ trên mặt suối, tạo thành một lớp sương khói bảng lảng. Đá ở đây rất ướt, lạnh và trơn. Nơi này là bàn đá Bác từng ngồi dịch sử Đảng và suy ngẫm về con đường cách mạng, nơi kia là vườn trúc Bác trồng, đây là cây ổi nơi Người từng hái lá đun nước uống thay trà, phía dưới kia là nơi Người từng ngồi câu cá…Chốn thanh tịnh nhưng khí hậu khắc nghiệt, chắc chắn Người không chọn để tĩnh dưỡng, nghỉ ngơi, mà chọn để thao thức về vận mệnh của đất nước, của dân tộc…

Màu nước suối Lê Nin xanh ma mị thế này đây
Màu nước suối Lê Nin xanh "ma mị".

Ngọn núi cao bên hạ nguồn con suối chính là núi Các Mác. Trả lời cho thắc mắc của chúng tôi không biết làm sao người ta đưa được những con chữ gắn trên vách cheo leo toàn những đá tai mèo như vậy, cô hướng dẫn viên du lịch bảo rằng những chữ gắn trên vách đá ấy đều bằng xi măng, và khá nặng, người dân tộc ở đây đã gùi chữ leo qua các mỏm đá cheo leo, riêng chữ M phải có hai người vác mới nổi. Và hàng năm, những chữ gắn trên vách đá lại được sơn mới. “Nhờ Bác phù hộ, công việc bao năm qua suôn sẻ, an toàn”, cô gái khẳng định.

Cây ổi năm xưa Bác hái lá về uống thay chè, nhìn mãi chả thấy quả nào
Cây ổi năm xưa Bác hái lá về uống thay chè

Chúng tôi cũng ấm lòng với niềm tin như thế khi lên xe quay trở lại thành phố Cao Bằng. Trời đã nhập nhoạng. Vẻ bình yên của một vùng biên giới trong tiếng mõ trâu về chuồng, trong ánh điện bắt đầu sáng lên dưới những mái nhà sàn thấp thoáng bên đường, trong những con chó nằm tựa cửa trông theo chiếc xe đi… 

ườn trúc Bác trồng từ những năm 1940 mà bây giờ vẫn lưa thưa thế này đủ biết khí hậu khắc nghiệt, đất đai thiếu màu mỡ
Vườn trúc Bác trồng từ những năm 1940 mà bây giờ vẫn lưa thưa do khí hậu khắc nghiệt, đất đai thiếu màu mỡ.

Một ngày xanh bình yên đang đi qua. Ngày mai chúng tôi sẽ lên thác Bản Giốc, vào rừng dẻ Trùng Khánh, cung đường được cảnh báo là sẽ mệt hơn và “cấm cửa” với những chiếc xe gầm thấp

 

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC
Bình luận (0)

XEM NHIỀU NHẤT

 Đi ăn cưới ở... Thái Lan

Đi ăn cưới ở... Thái Lan

( 01/01/1970 )

Lượt xem: 8583 - Bình luận: 0

Hành trình Hà Nội - Vinh với xe khách giường nằm.

Hành trình Hà Nội - Vinh với xe khách giường nằm.

( 21/12/2013 )

Lượt xem: 5321 - Bình luận: 0

LÀNG NGHỀ GỐM BÌNH DƯƠNG

LÀNG NGHỀ GỐM BÌNH DƯƠNG

( 08/02/2014 )

Lượt xem: 3887 - Bình luận: 1

LÀNG NGHỀ TRANH ĐÔNG HỒ

LÀNG NGHỀ TRANH ĐÔNG HỒ

( 08/02/2014 )

Lượt xem: 3295 - Bình luận: 0

Hoa đào mộc châu sơn la

Hoa đào mộc châu sơn la

( 12/02/2014 )

Lượt xem: 3279 - Bình luận: 0

BÌNH LUẬN

Minh Quân

Giới thiệu về Tôi đi du lịch

Minh Quân nói:

sắp tới 30/4. mấy bạn có nhu cầu đi du lịch thì vào tham khảo nhé. cty mình đang có trương trình...

Nguyễn Thanh Luân

Chia sẻ việc chọn lựa đại lý để mua vé máy bay

Nguyễn Thanh Luân nói:

Các bạn không nói sớm. hôm nọ cần bay sang Houston bị bọn Vietnam booking nó thịt của mình 150 USD. Lúc...

Lê Mạnh Hải

Địa chỉ mua vé máy bay giá rẻ ở quận Hai Bà Trưng

Lê Mạnh Hải nói:

Oa hôm trước mình cũng có đặt cho ông cậu bay gấp đi Sài gòn. Lúc bối rối gọi cho mấy phòng vé ở...

Admin

Hà nội - thành phố của tôi

Admin nói:

Đọc xong mà buồn cười quá. Đúng là Hà nội có nhiều sự tinh tế. Cảm ơn Thành phong đã cho bạn...